Tâm Sự

Vợ 'bận' lên mạng xã hội, không vào viện chăm bố mẹ ốm

Bố mẹ tôi, rồi mẹ vợ tôi ốm nằm viện, tôi và anh chị em vào trông, còn vợ tôi ở nhà lên mạng xã hội cổ vũ hát trực tuyến. 

Tôi 50 tuổi, là cán bộ xã, vợ kém tôi 3 tuổi, là giáo viên. Chúng tôi có 2 con, lớn học đại học năm cuối, nhỏ sang năm mới vào lớp một. Gần đây, tôi thấy vợ chồng có khoảng cách bởi sự lệch lạc trong sinh hoạt hàng ngày. Vợ tuy có nhiều thời gian rảnh nhưng chia đôi việc nhà cho tôi. Tôi không phàn nàn về điều này, nhưng vợ dành ít thời gian cho gia đình, thường xuyên lên mạng xã hội. Vợ lập nhóm hát trực tuyến với hơn 500 thành viên và cô ấy là chủ tịch. Cứ lúc nào rảnh rỗi là cô ấy lên mạng xã hội: trên lớp, lúc ra chơi hoặc trống tiết, buổi trưa khi ăn xong, buổi tối cô ấy ăn cơm trước, sau đó đi bộ đến 7 giờ tối rồi vào mạng đến 10 giờ đêm, có hôm 12 giờ đêm mới đi ngủ. Hôm thì cô ấy hát, hôm thì cổ vũ cho các thành viên trong nhóm và hay dùng các từ như “anh iu, chị iu, em iu, con trai iu, con gái iu...”. 
Vì mải lên mạng xã hội mà cô ấy đùn đẩy trách nhiệm cho tôi. Trong làng có đám hiếu hỉ, rủ cô ấy không đi nên tôi đành đi một mình. Gần đây, tôi rất không hài lòng về việc cô ấy vào mạng quá nhiều. Bố mẹ tôi ốm đau nằm viện, cô ấy không lên trông nom, toàn anh chị em nhà tôi thay nhau. Tuần trước, mẹ vợ ốm nằm viện, chị em cô ấy và tôi vào trông. Tôi thấy buồn khi mọi người vào viện chăm sóc bố mẹ ốm, còn cô ấy ở nhà cổ vũ hát trực tuyến. Dạo này, cô ấy còn hay đăng ảnh lên mạng xã hội, được mọi người khen xinh, cô ấy chỉnh sửa ảnh rồi đăng nhiều hơn.
Trước đây, chúng tôi từng ly thân vì cô ấy không tôn trọng tôi và say nắng người khác, nhưng nghĩ đến con nên tôi không ly hôn. Hiện tại, những việc làm của cô ấy khiến anh em tôi rất buồn. Tôi đã góp ý để vợ ít lên mạng xã hội hơn nhưng không được. Tôi phải làm gì để cải thiện tình trạng gia đình hiện nay?
Thành
GS.TS Vũ Gia Hiền gợi ý:
Chào Thành,
Người xưa khi nói tới nghiện chỉ nhắc đến “tứ đổ tường”, là 4 thứ làm đổ cuộc đời: rượu chè, cờ bạc, trai gái, hút sách, mà đa phần ở nam giới. Ngày nay, xã hội hiện đại có quá nhiều đồ chơi, ban đầu mang đến tiện ích, sau đó lệ thuộc, và cuối cùng là nghiện. Nghiện mạng xã hội gần đây mới xuất hiện và đang thách đố các nhà tâm lý, vì chính một số nhà tâm lý cũng bị nghiện. Ở đó, nó giúp người ta thỏa mãn tâm lý không phải đi xa, không mất quá nhiều tiền và được thể hiện mình. Những người nghiện mạng xã hội thường là người lãng mạn mất kiểm soát, cô đơn, hụt hẫng tâm lý và dễ bị kích thích bởi hình ảnh.
Bạn 50 tuổi, là cán bộ xã nên có tâm lý kỷ cương, kỷ luật, giờ nào việc đó, sống có trách nhiệm và thái độ rõ ràng. Mẫu tâm lý này phù hợp với cuộc sống của những người giới hạn bản thân trong hoàn cảnh và cho đó là đúng.
Với vợ bạn là giáo viên, tôi không biết chuyên ngành gì, dạy lớp mấy nên không đoán được cô ấy qua tâm lý nghề nghiệp. Bạn nói “cô ấy có lần say nắng”, đây là hiện tượng thiếu hụt tâm lý tình cảm. Từ đó, cô ấy cố gắng tự tạo công việc cho mình để vượt qua sự trống vắng, và mạng xã hội chính là điều kiện để cô ấy giải phóng hiện tượng này. Nhưng nếu chỉ vào mạng thông thường thì chưa đủ sức, nên cô ấy đã lập nhóm hát với hơn 500 thành viên và làm chủ tịch. Điều này không phải ai cũng làm được. Với cô ấy đây là niềm đam mê với xã hội. Khi động viên nhóm hát, cô ấy thể hiện tình cảm hết mình thì các thành viên càng yêu mến cô ấy hơn, và trở thành chất xúc tác kích thích tâm lý tạo ra hoóc môn hưng phấn, làm tâm trí hưng phấn đến mức mất kiểm soát, nhưng cô ấy vẫn dạy học đầy đủ và tốt tức là chưa nghiện mạng xã hội nặng.
Bây giờ bạn nên sáng suốt để kéo cô ấy ra khỏi trạng thái này chứ không nên trách cô ấy. Trước hết bạn cần tôn trọng vợ, đừng bao giờ phê phán việc cô ấy lên mạng xã hội vì người chữa phải giúp đối tượng nghiện tin mình. Muốn vậy bạn nên ngồi nghe cô ấy kể về sự thích thú khi lên mạng một cách say sưa, càng nhiều càng tốt, quá trình kể đó tiêu tốn năng lượng, khiến cô ấy phân tán trạng thái mê nhất đẳng thành trạng thái nói, và hãy cứ nghe để giúp cô ấy nói. Quá trình này có thể kéo dài rất lâu tùy theo tâm lý và sức khỏe của bệnh nhân nghiện.
Hiếu hỉ trong làng cô ấy không đi thì bạn vẫn nên kiên định nài nỉ cô ấy đi. Hãy điều chỉnh bản thân cho phù hợp với hoàn cảnh của vợ và đừng bao giờ chê cô ấy điều gì, hãy để cô ấy tự vượt qua bằng cách giảm từ từ thời gian lên mạng. Nếu bạn càng chê thì trạng thái cộng hưởng, tập trung tức giận càng cao, làm xuất hiện tâm lý tự vệ,  nếu cô ấy không trấn tĩnh tốt thì chắc chắn đã xảy ra xung đột với bạn. Bây giờ bạn đừng chê trách vợ mà hãy hiểu cô ấy là bệnh nhân thì mới có tâm lý sáng suốt giúp cô ấy cai nghiện thành công.
Chúc bạn kiên trì.
Muốn được GS.TS Vũ Gia Hiền tư vấn, mời bạn gửi tâm sự tại đây.
Độc giả gọi điện chia sẻ tâm sự với biên tập viên theo số 02473002222 - máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính)


29 tuổi tôi thèm có vợ con đến quay quắt

Tôi tìm một nửa của mình giữa một thành phố hơn 10 triệu dân sao khó thế.

Tôi cao 1m75, 65kg, đang sống ở quận 4, TP HCM và làm việc tại một cơ quan báo chí. Tôi là phóng viên nên khá bận rộn và thường xuyên phải di chuyển. Tôi kiếm được thu nhập đủ cho bản thân và ít nhất một người nữa sống không đến nỗi quá thiếu thốn tại Sài Gòn.
Tôi từng yêu một bạn nữ, nhưng rồi cô ấy bỏ tôi về quê, yêu một người khác. Người yêu cũ của tôi được mọi người đánh giá là xinh xắn, cao ráo, có học thức, yêu âm nhạc, dễ thương, thích hoa và nấu ăn, tâm hồn lương thiện. Tôi rất yêu cô ấy. Đến nay, tôi chưa yêu thêm lần nào nữa dù rất cố gắng.
Tôi làm gì cũng muốn nhất. Thời sinh viên, tôi từ một bạn tỉnh lẻ, phải thi lại ở học kỳ 1, sang học kỳ 2 tôi đã có học bổng và làm lớp phó học tập. Sang học kỳ 3 thì tôi làm lớp trưởng và kiêm nhiệm nhiều vị trí khác cho đến khi tốt nghiệp. Khi đi làm tôi cũng chọn cơ quan báo chí nào lớn nhất để làm. Tôi không phải con ông cháu cha, bước ra từ ruộng đất nên vào đâu làm cũng tự dựa vào năng lực của mình.
Khi vào được cơ quan lớn nhất tôi lại chọn phòng ban to nhất. Vào được phòng ban to nhất tôi lại muốn mình là người nổi trội nhất. Cứ thế, cái gì tôi cũng muốn nhất nên tự tạo áp lực cho mình. Giờ tôi thấy tất cả những thứ mình tranh đấu đều không quan trọng bằng một gia đình tràn ngập yêu thương.
Cũng giống người yêu cũ, tôi yêu âm nhạc, rất thích trẻ con, đặc biệt là nhìn các bé kháu khỉnh, dễ thương, tôi thích bế và chơi với chúng. Tôi từng nghĩ khi có con sẽ dạy con thế nào để con tự lập sớm, có đạo đức và biết yêu thương. Tôi thích ăn cơm nhà nên ngày xưa rất hay vào bếp nấu ăn cùng người yêu, thích cùng người yêu đi chợ, dọn dẹp nhà cửa. Tôi có nhiều bạn bè nhưng không có mấy người có thể chia sẻ, coi là tri kỷ được. Tôi thích nói chuyện và làm bạn với những người hơn nhiều tuổi vì những gì tôi nói họ hiểu và chia sẻ được, còn các bạn cùng lứa tôi không ngồi nói chuyện lâu được với họ. Tôi cũng không uống rượu bia, không hút thuốc, không thích những chỗ như quán nhậu, đủ thứ mùi kinh dị. Tôi thích cái đẹp, sự thơm tho và tinh tế. Tôi yêu gia đình mình nên hầu như ngày nào cũng gọi điện về quê hỏi thăm mẹ, hỏi hôm nay làm gì, ăn gì, nhà có chuyện gì mới không, nhà thiếu gì không.
Giờ là 10h đêm thứ 7, ngày 20/1, tôi không đi chơi ở đâu cả vì thực ra cũng chẳng biết đi đâu, tôi nằm lướt mạng và thấy mình thèm một gia đình quay quắt. Tôi muốn có một người vợ khiến tôi yêu và muốn nói chuyện cả đời, làm gì cũng nhớ đến cô ấy. Ngày xưa, tôi đi đâu cũng "báo cáo" người yêu mình là hôm nay anh đi làm cái này, cái này. Đi đường gặp đồ ăn người yêu mình thích thì dù đã đi quá rồi vẫn quành lại mua về cho người yêu, thấy cái váy đẹp cũng nghĩ là nếu người yêu mình mặc cái váy này chắc cô ấy thích lắm. Hơn 3 năm rồi chúng tôi không còn gặp nhau, không nói chuyện nữa, cô ấy đã có người yêu mới, có lẽ tại tôi chưa đủ tốt, hoặc tại chúng tôi không có duyên. Đạo Phật giảng, kiếp trước có lẽ tôi chỉ là người qua đường và đắp cho cô ấy cái chiếu chứ không đi cùng cô ấy đến hết cuộc đời. Tôi tìm một nửa của mình giữa một thành phố hơn 10 triệu dân sao khó thế. Chúc mọi người cuối tuần bớt cô đơn.
Kha
Độc giả gọi điện chia sẻ tâm sự với biên tập viên theo số 02473002222 - máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính)


Bố mẹ vợ chỉ quý con rể giàu có mà chẳng coi tôi ra gì

Họ toàn chê bai tôi này nọ, chung quy một điều vì điều kiện của tôi không khá bằng anh kia.

Tôi 26 tuổi, lập gia đình được một năm, đang ở riêng. Tôi tính tình vui vẻ, hoạt bát, ăn ngay nói thẳng. Vợ bằng tuổi tôi. Gia đình vợ cũng không có gì khó khăn và dễ tính nhưng trong lòng tôi luôn có một nỗi buồn liên quan đến tiền bạc. Chị vợ may mắn lấy được một anh con nhà giàu. Nhà vợ lúc nào cũng coi trọng và quý mến anh ấy, mặc dù tôi làm rất nhiều việc phụ giúp gia đình vợ từ xưa đến nay nhưng họ luôn bảo tôi là người lanh chanh này nọ. Đám hỏi chị vợ, tôi là người tổ chức gọi thợ nấu ăn, chỉ đạo tiệc từ đầu đến cuối; nhà vợ xây sửa tôi là người làm lại toàn bộ hệ thống điện trong nhà; ống nước hư tôi sửa, quạt hư tôi sửa, cây cối quanh nhà tôi cắt tỉa...
Do mẹ vợ và hai chị em cô ấy đều đi làm xa nên chỉ có bố vợ ở nhà một mình, ông nhậu nhẹt tối ngày, nhà cửa bẩn thỉu, về thăm nhà tôi là người dọn dẹp, lau nhà, chà giúp cả cái toilet. Ấy vậy mà họ chẳng ai coi trọng tôi cả, anh chồng chị vợ về thăm nhà rửa vài cái chén thì được tung hô sạch sẽ, siêng năng. Tôi làm bao nhiêu thứ chẳng ai nói một lời. Tết nhất nhà có đủ người, khi đi qua nhà hàng xóm nhậu bố vợ cũng gọi anh chồng chị vợ theo cùng, tôi ngồi ngay đó chả ai để ý. Không phải tôi thèm bữa nhậu mà cảm thấy mình không được tôn trọng. Họ toàn chê bai tôi này nọ, chung quy một điều vì điều kiện của tôi không khá bằng anh kia.
Tôi cũng không phải không đi làm, hàng tháng thu nhập từ công việc cũng tầm 15 triệu. Thấy được sự đối xử như vậy tôi buồn lòng vô cùng. Những gì mình làm và giúp đỡ không ai ngó tới, giàu có thì bu vào nịnh bợ. Tôi phải làm gì để khẳng định mình, cũng như thôi bị so sánh chê bai khi mà mình đã cố gắng? Muốn sống là chính mình sao mà khó quá.
Thuận
Độc giả gọi điện chia sẻ tâm sự với biên tập viên theo số 02473002222 - máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính)


Chỉ vì tôi lùn mà mọi người hay lôi ra làm trò cười

Buồn lòng tôi tâm sự cùng chồng thì anh bảo: "Kệ họ em ạ, anh không chê em thì em không phải lo ai chê". 

Tôi 38 tuổi, là giáo viên tiểu học, chồng hơn tôi 3 tuổi, là bộ đội. Chúng tôi có hai cháu trai. Chồng tôi là người tâm lý, tôi không có điều gì phàn nàn về chồng cả. Tôi thấy mặc cảm và tự ti về ngoại hình của mình. Sự trêu đùa vô ý của mọi người làm tôi càng tự ti hơn. Tôi có ngoại hình khiêm tốn, cao gần 1,5m, trước đây tôi nặng 35kg; trong khi chồng cao 1,74m nặng 74kg, mọi người nhận xét anh cao to, đẹp trai. Hồi mới yêu nhau, nhiều người nói chúng tôi quá chênh lệch về ngoại hình. Có người còn bảo sẽ phong anh là anh hùng nếu anh lấy tôi (vì lúc đó tôi còn dạy hợp đồng, công việc chưa ổn định), ấy vậy mà anh vẫn quyết tâm lấy tôi. Nhiều người bảo tôi "mèo mù vớ phải cá rán". Có lần tôi cùng anh đi chợ, vừa bước vào chợ bà bán hành chỉ vợ chồng tôi vừa cười vừa nói "nhìn như hai bố con", câu nói của bà làm tôi ngại với mọi người xung quanh. Từ đó tôi không bao giờ đi chợ cùng chồng nữa.
Đến trường có đồng nghiệp còn hỏi tôi cao bao nhiêu, nặng bao nhiêu. Tôi vui vẻ trả lời về chiều cao, cân nặng của mình. Những ngày sau đó cô ấy lại tiếp tục hỏi về chiều cao cân nặng của tôi. Cô ấy thường xuyên kéo tôi vào cạnh để đo. Sau nhiều lần như thế, tôi trả lời cô ấy: "Chị có thấp, có bé người ta mới nhận ra em xinh. Chị mà cao như em thì họ khen chị chứ chẳng khen em đâu". Nói xong nước mắt tôi chảy ra còn cô ấy thì cười. Bây giờ tôi đã béo hơn trước, vậy mà những lời trêu đùa vô duyên vẫn không dứt, hết người này có người khác. Họ hỏi tôi ăn gì mà thấp, gọi tôi là con lùn, là minizip, họ khuyên tôi ăn thứ này ăn thứ kia cho cao lên, trong khi họ là giáo viên thì thừa biết tôi hết tuổi phát triển chiều cao rồi. 
Buồn lòng tôi tâm sự cùng chồng thì anh bảo: "Kệ họ em ạ, anh không chê em thì em không phải lo ai chê". Biết thế nhưng tôi vẫn thấy buồn, những ngày nghỉ tôi chỉ ở nhà, bởi đi đâu cũng ngại bị chê. Tôi muốn nói với các bạn: "Đừng đem những khiếm khuyết về cơ thể của người khác ra làm trò cười. Ai dám chắc mình không có khuyết điểm, mình hoàn hảo; hãy nhìn vào ưu điểm của họ. Cảm ơn các bạn đã đọc tâm sự của tôi.
Hoài
Độc giả gọi điện chia sẻ tâm sự với biên tập viên theo số 02473002222 - máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét